Bây giờ cuộc sống đã khá hơn, đầy đủ tiện nghi, cũng như nhiều thứ khác bị rơi vào quên lãng, thói quen nghe đài phát thanh trên radio cũng dần dần lãng quên. Nhưng Từ hôm ông nội xuống ở với mình, đêm nào ông cũng bảo mở đài cho ông nghe. Mình hỏi, ông nặng tai thế có nghe đài nói gì không? Ông bảo, nghe không rõ nhưng có nó thấy vui, không có buồn lắm.
Vậy đó, với người già đài tiếng nói đã trở nên một cái gì đó quá đỗi thân quen không thể thiếu được, và cái radio dù cũ kỹ, thậm chí hen rỉ cũng là vật bất khả ly thân.
Có lẽ, nếu không có ông nội, không biết đến bao giờ tôi mới được nghe lại tiếng ọt ẹt, rè rè được phát ra từ cái radio cũ mèm ấy.
Nhớ cái ngày còn nhỏ… khi ấy còn chưa có điện cao thế, cả khu tập thể nông trường có mỗi cái bóng tròn le lói đục ngầu lấy từ nguồn điện máy nổ. Đêm đêm hàng mấy chục người ngồi quanh bếp lửa vừa sưởi ấm vừa chăm chú nghe đài. Ấm nước chè xanh đặc giúp xua đuổi cơn buồn ngủ, lâu lâu mấy đứa nhỏ ăn khoai lang nướng đánh rắm ầm ầm nghe đến vui tai. Thời đó văn hóa giải trí chỉ có mỗi Đài Tiếng nói Việt Nam nên chương trình gì cũng chăm chú nghe dù nó dành cho người lớn, kẻ nhỏ, ông già hay em bé. Tiếng hát thanh niên, cựu chiến binh vui kể, ca nhạc theo yêu cầu, thông tin thời sự trong nước ngoài nước, cải lương, chuyện kể đêm khuya… Cứ ngồi như vậy, kẻ rít thuốc lào, người nhai trầu bỏm bẻm, kẻ gật gà ngủ, người đập muỗi bem bép… cho đến khi hết chương trình chỉ còn tiếng rè rè như hạt mè ti vi thì kéo nhau đi về.
Sáng sớm, nghe câu “Đây là đài tiếng nói Việt Nam, được phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” sang sảng trên loa thiếc đầu cổng ra công trường là lũ lượt í ới gọi nhau dậy.
Người lớn vác cuốc, lái máy cày ra công trường, còn bọn nhỏ như tôi thì tranh dành lấy mấy cái đài. Ác liệt đến nỗi, nhiều cái bị văng cả nút điều khiển, móp cả lưới bảo vệ loa. Mà cái thời còn hàng Liên Xô ấy, cái gì cũng to đùng… Cái radio cũng bằng cái laptop hạng nhỏ bây giờ. Toàn bằng sắt nặng trình trịch, nút điều chỉnh thì thô kệch.. được mỗi cái loa… đầu trên mở đầu dưới nghe cứ oang oác.
Đôi lúc nhớ lại rồi nghĩ vẩn vơ… nếu cái hồi còn ăn cơm tập thể, thắp đèn dầu ấy mà không có mấy cái đài chắc đêm buồn thảm và dài lê thê…
Đâu đó, còn những ông bà già nặng tai mò mẫm trên cái phím dò. Hay ở các thôn quê, đài phát thanh phát ngày hai lần, đôi chỗ âm được âm mất. Ngay đến thế hệ như tôi, sắm “dế” xịn có cả radio FM mà chả mấy ai chịu nghe.
Trong kỷ nguyên số này, thông tin nhanh như vũ bão, chỉ cần click chuột là thế giới hiện ra trước mắt từ vụ hở “hàng” của ngôi sao nọ, đến chuyện chăn gối của kẻ nổi tiếng kia... Hơi đâu giới trẻ ngồi bật radio nghe tiếng mấy cô phát thanh viên trên sóng phát thanh?
Cũng chả biết trách ai, nó phải thế. Biết sao giờ.
Còn không… chỉ biết chép miệng… âu cũng là âm thanh của một thời đã xa. (st)
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008
"Trâu nước" của tôi
- Sao em lại có biệt danh là Trâu nước?
- À! Là vì em chạy nhiều quá, nhiều lúc không kịp tránh, húc cả vào khách. Với lại em hay bị ướt lắm, làm gì cũng bị nước bắn vào người. Ban đầu thì chủ quán, sau lây qua khách, ai cũng gọi em là Trâu nước, giờ thì quen rồi. Tôi và em quen nhau từ câu hỏi đầu tiên ấy..
- Không hiểu tự bao giờ người ta đặt tên cho cô là Trâu nước. Một cô bé dong dỏng, có khuôn mặt thanh tú, hay cười và hay...húc vào người khác.
- Cho một đùi gà đi Trâu nước!
- Rồi, có liền, có liền.
Tôi đã quen với điệp khúc ấy. Quen với con hẻm nhỏ, một quán Fastfood và một cô bé xinh xinh, suốt ngày lăng xăng với chiếc tạp dề ướt nhẹp. Khách vào thì đông, nhưng không mấy người biết tên cô bé, người ta chỉ gọi cô bằng biệt danh vừa hay hay, vừa ngố: Trâu nước. Trâu nước không buồn vì biệt danh đó. Cũng có thể vì cô không đủ thời gian để nghĩ về nó quá nhiều.
Quán có 6 người làm, mỗi người một phần việc. Cô hay bảo "Em là cục xạc đa năng", cũng có thể như thế, nhưng người ta không mấy bận tâm về chuyện đó. Ở cái thành phố chật hẹp này, người ta bận rộn lắm, dường như ăn uống là chuyện thứ yếu. Bằng chứng là quán của cô rất đông khách. Có người ngồi ăn tại quán, có người gói mang về. Chừng đó người cộng lại, đủ làm cho những người làm như cô lăng xăng như chong chóng. Mệt, đó là điều tất nhiên, nhưng không hiểu cô có mệt không, một cô bé bồi bàn luôn luôn mang chiếc tạp dề. Tôi không mất quá nhiều thời gian để tìm ra đáp án về thắc mắc đó. Cô là bồi bàn, kiêm phụ bếp và tạp vụ, việc gì cũng đến tay cô. Tôi là người rảnh rỗi nhất trong quán, hơi vô duyên, vì vốn dĩ quán thức ăn nhanh chỉ dành cho những người bận rộn, vào quán, gọi đồ ăn, xong trả tiền, tôi lại khác, tôi cố nán lại đến mức có thể, không hiểu vì sao, vì cô chăng? Cũng không biết được. Tôi bị cuốn hút vào những câu chuyện của cô, tiếng cười của cô-phần nào làm dịu đi cái oi ả của mùa hè.
- Sao em lại có biệt danh là Trâu nước?
- À! Là vì em chạy nhiều quá, nhiều lúc không kịp tránh, húc cả vào khách. Với lại em hay bị ướt lắm, làm gì cũng bị nước bắn vào người. Ban đầu thì chủ quán, sau lây qua khách, ai cũng gọi em là Trâu nước, giờ thì quen rồi.
Cô lại cười. Bao giờ cuối câu nói của cô cũng kết thúc bằng một nụ cười, dường như mọi thứ với cô rất hồn nhiên, rất trong trẻo và không chút muộn phiền. Khuôn mặt của cô cũng thế. Tóc hai bím xinh xinh, gò má hơi cao, đôi mắt tròn và đen lánh.
Lâu cũng thành quen. Thói quen vốn khó bỏ. Ngày nào cũng tới quán hai lần, trưa và tối. Đôi khi tới quán chỉ để uống một li Pepsi, vài ba chuyện phiếm với cô.
- Hai ngày này anh không tới quán. Sao vậy?
- Tôi bận quá.
- Anh bị ốm à?
- Không, tôi nói rồi, do bận quá thôi.
Tôi không kịp trả lời những câu hỏi của cô. Sao cô lại biết tôi ốm nhỉ? Nói chuyện qua điện thoại mà! À, chắc cô nghe giọng nói, cũng có thể do những tiếng ho đứt quãng của tôi...
Lần đó tôi nằm liệt một tuần liền. Mọi thứ đều đến tay cô.
- Anh phải lo kiếm vợ đi, để còn có người nấu cơm mà ăn thôi, không thể ngày nào cũng thức ăn nhanh như thế được.
- Một mình, nấu nướng rườm rà lắm, với lại không có ai cả, hay cô giúp tôi nhé, tiền công không tệ đâu.
Cô lại cười, nhưng lần này nụ cười mang chút gì bí ẩn, cô lén quay mặt đi, tôi thoáng thấy nét ửng hồng, mẹ vẫn bảo con gái như thế là e thẹn.
Có bàn tay cô, mọi thứ tươm tất hẳn, mỗi ngày hai bận cô ghé qua. Tôi dần dần phát hiện trong con người cô tồn tại hai mặt đối lập. Cười đó rồi khóc đó. Cô cố tránh né không cho tôi biết cô buồn. Nhưng sao phải tránh né? Có phải vì hoàn cảnh mà phải tha hương, vì gia đình, vì thân phận? Những lí do đó đâu đáng để che đậy? Hay cô không muốn tôi bận tâm, tôi buồn? Với tôi, cô đáng để tôi buồn lắm chứ! Tôi hiểu về cô nhiều hơn cô nghĩ, dù không nói ra nhưng tôi hiểu, tôi trân trọng, và yêu lắm những gì tồn tại phía sau nụ cười kia.
Chủ nhật, mưa tầm tã, cô không tới. Điện thoại không liên lạc được. Tôi hơi lo. Bao nhiêu câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu. Tôi phóng xe như điên giữa trời mưa. Mưa ào rát mặt. Tôi sợ. Tới nơi, chạy ào vào quán, không thấy cô, tôi càng lo hơn. Hỏi mấy người làm cùng, họ không biết. Khách đông, quán vẫn bình thường, nhưng sao không thấy cô? Hay là cô... Không, nếu có về quê thì phải báo một tiếng chứ, sao lại đột ngột vậy? Tôi chạy ào vào bếp, cô đứng đó, loay hoay với chảo khoai tây chiên. Nhìn thấy tôi, cô cười. Nụ cười có vẻ mãn nguyện lắm. Nhìn thấy cô, tôi thở phào, hóa ra tôi dài hơi quá.
- Ah! Anh tới rồi.
- Sao em lại...
Câu nói của tôi bị đứt quãng, nếu nói nữa tôi sẽ thành kẻ vô duyên mất. Nhưng thực sự tôi sợ lắm, tôi sợ cô đột ngột rời xa tôi, nếu như thế thật thì sao nhỉ? Tại tôi quá quen với sự có mặt của cô, hay vì một lí do lớn hơn nữa? Tôi biết và cô cũng biết, tôi nghĩ vậy. Cô đang thử lòng tôi chăng, nhưng thử làm gì chứ?
- Đừng rời xa anh nữa nhé! Trâu nước.
Tôi ôm chầm lấy em, ôm thật chặt, cho những nỗi lo tan biến đi.
- Ôi! Anh làm em ướt hết rồi.
Mặc kệ. Ngoài kia tiếng cười khúc khích lẫn trong tiếng mưa rào rào vọng vào. Cả quán Fastfood rộn ràng như trái tim tôi. (st)
- À! Là vì em chạy nhiều quá, nhiều lúc không kịp tránh, húc cả vào khách. Với lại em hay bị ướt lắm, làm gì cũng bị nước bắn vào người. Ban đầu thì chủ quán, sau lây qua khách, ai cũng gọi em là Trâu nước, giờ thì quen rồi. Tôi và em quen nhau từ câu hỏi đầu tiên ấy..
- Không hiểu tự bao giờ người ta đặt tên cho cô là Trâu nước. Một cô bé dong dỏng, có khuôn mặt thanh tú, hay cười và hay...húc vào người khác.
- Cho một đùi gà đi Trâu nước!
- Rồi, có liền, có liền.
Tôi đã quen với điệp khúc ấy. Quen với con hẻm nhỏ, một quán Fastfood và một cô bé xinh xinh, suốt ngày lăng xăng với chiếc tạp dề ướt nhẹp. Khách vào thì đông, nhưng không mấy người biết tên cô bé, người ta chỉ gọi cô bằng biệt danh vừa hay hay, vừa ngố: Trâu nước. Trâu nước không buồn vì biệt danh đó. Cũng có thể vì cô không đủ thời gian để nghĩ về nó quá nhiều.
Quán có 6 người làm, mỗi người một phần việc. Cô hay bảo "Em là cục xạc đa năng", cũng có thể như thế, nhưng người ta không mấy bận tâm về chuyện đó. Ở cái thành phố chật hẹp này, người ta bận rộn lắm, dường như ăn uống là chuyện thứ yếu. Bằng chứng là quán của cô rất đông khách. Có người ngồi ăn tại quán, có người gói mang về. Chừng đó người cộng lại, đủ làm cho những người làm như cô lăng xăng như chong chóng. Mệt, đó là điều tất nhiên, nhưng không hiểu cô có mệt không, một cô bé bồi bàn luôn luôn mang chiếc tạp dề. Tôi không mất quá nhiều thời gian để tìm ra đáp án về thắc mắc đó. Cô là bồi bàn, kiêm phụ bếp và tạp vụ, việc gì cũng đến tay cô. Tôi là người rảnh rỗi nhất trong quán, hơi vô duyên, vì vốn dĩ quán thức ăn nhanh chỉ dành cho những người bận rộn, vào quán, gọi đồ ăn, xong trả tiền, tôi lại khác, tôi cố nán lại đến mức có thể, không hiểu vì sao, vì cô chăng? Cũng không biết được. Tôi bị cuốn hút vào những câu chuyện của cô, tiếng cười của cô-phần nào làm dịu đi cái oi ả của mùa hè.
- Sao em lại có biệt danh là Trâu nước?
- À! Là vì em chạy nhiều quá, nhiều lúc không kịp tránh, húc cả vào khách. Với lại em hay bị ướt lắm, làm gì cũng bị nước bắn vào người. Ban đầu thì chủ quán, sau lây qua khách, ai cũng gọi em là Trâu nước, giờ thì quen rồi.
Cô lại cười. Bao giờ cuối câu nói của cô cũng kết thúc bằng một nụ cười, dường như mọi thứ với cô rất hồn nhiên, rất trong trẻo và không chút muộn phiền. Khuôn mặt của cô cũng thế. Tóc hai bím xinh xinh, gò má hơi cao, đôi mắt tròn và đen lánh.
Lâu cũng thành quen. Thói quen vốn khó bỏ. Ngày nào cũng tới quán hai lần, trưa và tối. Đôi khi tới quán chỉ để uống một li Pepsi, vài ba chuyện phiếm với cô.
- Hai ngày này anh không tới quán. Sao vậy?
- Tôi bận quá.
- Anh bị ốm à?
- Không, tôi nói rồi, do bận quá thôi.
Tôi không kịp trả lời những câu hỏi của cô. Sao cô lại biết tôi ốm nhỉ? Nói chuyện qua điện thoại mà! À, chắc cô nghe giọng nói, cũng có thể do những tiếng ho đứt quãng của tôi...
Lần đó tôi nằm liệt một tuần liền. Mọi thứ đều đến tay cô.
- Anh phải lo kiếm vợ đi, để còn có người nấu cơm mà ăn thôi, không thể ngày nào cũng thức ăn nhanh như thế được.
- Một mình, nấu nướng rườm rà lắm, với lại không có ai cả, hay cô giúp tôi nhé, tiền công không tệ đâu.
Cô lại cười, nhưng lần này nụ cười mang chút gì bí ẩn, cô lén quay mặt đi, tôi thoáng thấy nét ửng hồng, mẹ vẫn bảo con gái như thế là e thẹn.
Có bàn tay cô, mọi thứ tươm tất hẳn, mỗi ngày hai bận cô ghé qua. Tôi dần dần phát hiện trong con người cô tồn tại hai mặt đối lập. Cười đó rồi khóc đó. Cô cố tránh né không cho tôi biết cô buồn. Nhưng sao phải tránh né? Có phải vì hoàn cảnh mà phải tha hương, vì gia đình, vì thân phận? Những lí do đó đâu đáng để che đậy? Hay cô không muốn tôi bận tâm, tôi buồn? Với tôi, cô đáng để tôi buồn lắm chứ! Tôi hiểu về cô nhiều hơn cô nghĩ, dù không nói ra nhưng tôi hiểu, tôi trân trọng, và yêu lắm những gì tồn tại phía sau nụ cười kia.
Chủ nhật, mưa tầm tã, cô không tới. Điện thoại không liên lạc được. Tôi hơi lo. Bao nhiêu câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu. Tôi phóng xe như điên giữa trời mưa. Mưa ào rát mặt. Tôi sợ. Tới nơi, chạy ào vào quán, không thấy cô, tôi càng lo hơn. Hỏi mấy người làm cùng, họ không biết. Khách đông, quán vẫn bình thường, nhưng sao không thấy cô? Hay là cô... Không, nếu có về quê thì phải báo một tiếng chứ, sao lại đột ngột vậy? Tôi chạy ào vào bếp, cô đứng đó, loay hoay với chảo khoai tây chiên. Nhìn thấy tôi, cô cười. Nụ cười có vẻ mãn nguyện lắm. Nhìn thấy cô, tôi thở phào, hóa ra tôi dài hơi quá.
- Ah! Anh tới rồi.
- Sao em lại...
Câu nói của tôi bị đứt quãng, nếu nói nữa tôi sẽ thành kẻ vô duyên mất. Nhưng thực sự tôi sợ lắm, tôi sợ cô đột ngột rời xa tôi, nếu như thế thật thì sao nhỉ? Tại tôi quá quen với sự có mặt của cô, hay vì một lí do lớn hơn nữa? Tôi biết và cô cũng biết, tôi nghĩ vậy. Cô đang thử lòng tôi chăng, nhưng thử làm gì chứ?
- Đừng rời xa anh nữa nhé! Trâu nước.
Tôi ôm chầm lấy em, ôm thật chặt, cho những nỗi lo tan biến đi.
- Ôi! Anh làm em ướt hết rồi.
Mặc kệ. Ngoài kia tiếng cười khúc khích lẫn trong tiếng mưa rào rào vọng vào. Cả quán Fastfood rộn ràng như trái tim tôi. (st)
Thứ Năm, 6 tháng 11, 2008
Gửi em, người con gái tôi yêu!!
Này em, anh mong được gặp em, thậm chí nhìn thấy em từ xa thôi cũng được. Em đừng lảng tránh anh như thế, đừng vội vã quay lưng sau khi nói “chào anh”, đừng bước đi vội vàng như thể em yêu quý thời gian hơn anh, đừng kiệm lời và nụ cười của em khi ta gặp nhau em nhé...
Thư gửi người con gái tôi yêu!!
Này em, em là cô gái kỳ lạ nhất trên đời mà anh từng gặp, có bao nhiêu người phụ nữ như em?
Dịu dàng - một tẹo, nữ tính - một chút, lúc thì ngoan hiền, khi lại khó bảo. 3/4 tính cách ương bướng và hơi cứng đầu. Em là một cô gái cá tính, lạnh lùng lúc thì lại ngọt ngào đến đau nhói tim anh. Này em, đã có bạn trai chưa thế? Sao lúc nào cũng trả lời anh bằng một nụ cười tươi? Sao có lúc ánh mắt em nhìn anh thiết tha đến thế, khi lại như tảng băng buốt giá vậy? Sao ta lại tình cờ gặp nhau trên cuộc đời này nhỉ? Người con gái kì lạ là em đến bên anh như cơn gió thoảng, làm anh luống cuống đánh rơi mất một nửa trái tim mình.
Này em, nói gì đi chứ! Em đừng lặng yên ngồi thật ngoan nghe anh nói, vì như thế anh chẳng thể biết được em đang nghĩ gì, rằng em thích nghe tiếng của anh hay là "sao lại có người vô duyên đến thế". Sự im lặng dễ thương của em làm anh bối rối, những “chiêu” tán tỉnh chẳng áp dụng được với em rồi.
Em này, anh chỉ muốn nghe hơi thở của em thật khẽ, đoán biết được trái tim em có rung động tẹo nào khi anh ngồi bên em không? Những lúc anh vờ như vô tình chạm khẽ tay em, em đừng có rụt tay lại nhé, cứ vờ như không biết để anh nắm lấy tay em. Em này, em cũng đừng cười nhiều như thế. Em không biết là nụ cười của em làm cho anh thấy nhớ em nhiều, đừng làm cho những chàng trai khác cũng nhớ em như anh đang nhớ nghe em. Em cũng đừng hay hỏi tại sao anh hỏi em cái này, hỏi em cái kia mà không thế này hay thế khác, đơn giản hỏi chỉ là hỏi, để có cớ nói chuyện với em thôi, để được nghe tiếng em thì thào bên tai, nghe thật dịu dàng và êm ái.
Em đừng vờ như không nghe thấy khi anh nói “anh nhớ em”, “anh thích em”, “anh yêu em”, vì với anh nói ra những điều như thế khó khăn lắm, và hồi hộp vì chẳng biết em sẽ phản ứng ra sao. Anh mong là sẽ không làm tắt mất nụ cười trên môi em khi anh nói ra những điều như thế.
Em này, nếu em mệt thì em cứ tựa vào vai anh nhé, nếu buồn thì em cứ khóc trong tay anh, anh không tính thuế đâu, anh bận rộn nhưng lúc nào cũng là tỉ phú thời gian khi ở bên em. Anh mong mình không những chỉ thấy em vui, sẽ là hạnh phúc và may mắn nếu được ở bên em những khi em buồn, là chỗ tựa vững chắc cho em khi em mệt mỏi.
Cô gái kỳ lạ là em, có bao giờ tự hỏi cuộc đời này ta cần có nhau tới nhường nào? Như hai nửa thất lạc tìm về với nhau một ngày bình yên! Hãy mãi ở bên anh nhé em! (st)
Thư gửi người con gái tôi yêu!!
Này em, em là cô gái kỳ lạ nhất trên đời mà anh từng gặp, có bao nhiêu người phụ nữ như em?
Dịu dàng - một tẹo, nữ tính - một chút, lúc thì ngoan hiền, khi lại khó bảo. 3/4 tính cách ương bướng và hơi cứng đầu. Em là một cô gái cá tính, lạnh lùng lúc thì lại ngọt ngào đến đau nhói tim anh. Này em, đã có bạn trai chưa thế? Sao lúc nào cũng trả lời anh bằng một nụ cười tươi? Sao có lúc ánh mắt em nhìn anh thiết tha đến thế, khi lại như tảng băng buốt giá vậy? Sao ta lại tình cờ gặp nhau trên cuộc đời này nhỉ? Người con gái kì lạ là em đến bên anh như cơn gió thoảng, làm anh luống cuống đánh rơi mất một nửa trái tim mình.
Này em, nói gì đi chứ! Em đừng lặng yên ngồi thật ngoan nghe anh nói, vì như thế anh chẳng thể biết được em đang nghĩ gì, rằng em thích nghe tiếng của anh hay là "sao lại có người vô duyên đến thế". Sự im lặng dễ thương của em làm anh bối rối, những “chiêu” tán tỉnh chẳng áp dụng được với em rồi.
Em này, anh chỉ muốn nghe hơi thở của em thật khẽ, đoán biết được trái tim em có rung động tẹo nào khi anh ngồi bên em không? Những lúc anh vờ như vô tình chạm khẽ tay em, em đừng có rụt tay lại nhé, cứ vờ như không biết để anh nắm lấy tay em. Em này, em cũng đừng cười nhiều như thế. Em không biết là nụ cười của em làm cho anh thấy nhớ em nhiều, đừng làm cho những chàng trai khác cũng nhớ em như anh đang nhớ nghe em. Em cũng đừng hay hỏi tại sao anh hỏi em cái này, hỏi em cái kia mà không thế này hay thế khác, đơn giản hỏi chỉ là hỏi, để có cớ nói chuyện với em thôi, để được nghe tiếng em thì thào bên tai, nghe thật dịu dàng và êm ái.
Em đừng vờ như không nghe thấy khi anh nói “anh nhớ em”, “anh thích em”, “anh yêu em”, vì với anh nói ra những điều như thế khó khăn lắm, và hồi hộp vì chẳng biết em sẽ phản ứng ra sao. Anh mong là sẽ không làm tắt mất nụ cười trên môi em khi anh nói ra những điều như thế.
Em này, nếu em mệt thì em cứ tựa vào vai anh nhé, nếu buồn thì em cứ khóc trong tay anh, anh không tính thuế đâu, anh bận rộn nhưng lúc nào cũng là tỉ phú thời gian khi ở bên em. Anh mong mình không những chỉ thấy em vui, sẽ là hạnh phúc và may mắn nếu được ở bên em những khi em buồn, là chỗ tựa vững chắc cho em khi em mệt mỏi.
Cô gái kỳ lạ là em, có bao giờ tự hỏi cuộc đời này ta cần có nhau tới nhường nào? Như hai nửa thất lạc tìm về với nhau một ngày bình yên! Hãy mãi ở bên anh nhé em! (st)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
